Kế hiểm

   Vừa đọc chưa hết tờ báo tôi đã vội tìm sang Lão Khúng: Này lão, hàng ngày lão cứ mất lòng tin, cứ kêu là ở ta nhiều tiêu cực, nhiều tham nhũng, nhưng tôi vừa đọc đợc trên báo một tin tuyệt vời – Tin gì vậy? Lão vội hỏi. Tôi khoái chí giơ tờ báo ra trước lão: Đây, lão xem, báo đa giấy trắng mực đen nhá. Tại một quận lớn của thành  phố HCM lãnh đạo các cấp ở đó đã đưa ra một kế sách về chống tham nhũng rất chi là độc đáo: Lập quỹ chống tham nhũng để thưởng cho ai có công phát hiện ra tham nhũng, số tiền do các cơ quan doanh nghiệp trên địa bàn ủng hộ vào quỹ này đã khá lớn, vậy mà từ tháng 10 năm 2005 đến nay vẫn chưa có ai được ôm, lão thấy tuyệt không?

– Cái gì tuyệt ở đây? Lão Khúng không nhìn tờ báo mà nhìn tôi. Tôi hơi bị cụt hứng, nhăn mặt: Thì như vậy là ở ta không có tham nhũng hay chí ít là bọn tham nhũng nó đang co vòi lại chứ còn sao.  một địa bàn rộng lớn, lại tập trung toàn các cơ sở buôn bán, các doanh nghiệp tầm cỡ, tai mắt nhân dân nh thiên la địa võng mà gần năm trời không phát hiện ra vụ tham nhũng nào thì chứng tỏ không có tham nhũng chứ còn gì.

– Không còn tham nhũng? Có mà số tiền thưởng chưa đủ lớn thì có.

– Giời ơi, năm mươi triệu đồng rồi đấy bố ạ- Tôi nhắc lão. Lão Khúng vẫn chẳng thay đổi nét mặt: Năm mươi triệu là lớn với tôi và chú chứ với mấy cái anh tham nhũng thì số tiền ấy nó coi là cái đinh gỉ gì…

– Sao lại mấy anh tham nhũng nào vào đây. Ông nghe chưa thủng hả, đó là tiền treo lên để thưởng cho dân mình nếu ai có công phát hiện ra tham nhũng kia mà.

– Tôi biết- Lão Khúng cắt ngang lời tôi- Nhưng tôi hỏi chú, liệu dân mình có thể tố cáo kẻ tham nhũng? Không, cùng lắm cái dân mình có thể làm được chỉ là phát hiện dấu hiệu, nghĩa là chỉ có thể phát ra cái hiện tượng, dựa vào việc thấy nó tự dưng giàu vụt lên, tự dưng có nhà lầu xe hơi, có tiền bao bồ, ăn chơi trác táng, có tiền nhiều đưa con đi du học tận bên Mỹ, bên Anh, bên Nhật… thế thôi, chứ túm cổ áo nó lôi nó ra công đường bảo nó là tham nhũng liệu chú có làm được không? Chứng cứ đâu? Nên nhớ là phải có chứng cứ nhé. Tố cáo nó là tham nhũng mà không có bằng chứng thì ra toà nó quật lại cho vỡ mặt. Cũng như cái vụ Luật quy định rằng tố cáo bọn đưa và nhận hối lộ cũng thế, cũng phải có chứng cớ…

– Thế nhưng dân cánh ta thì làm sao mà có thể nhảy vào kiểm tra sổ sách, chứng từ, có thám tử quay phim chụp ảnh cảnh nó tham nhũng hay tham ô hối lộ được ? Tôi đã thấy đuối. Lão Khúng cười:

– Vậy nên tôi mới nói là chỉ dùng số tiền thưởng lèo tèo thì chả bao giờ bắt được tham nhũng đâu. Muốn bắt được tham nhũng với tham ô hối lộ mà lại kèm đầy đủ chứng cớ như luật quy định thì chỉ có cách là treo số tiền thưởng thật to, thật to.

– To đến bằng nào? Tôi ngạc nhiên

– To hơn nhiều lần số tiền kẻ tham nhũng đã tham nhũng, to hơn số tiền kẻ đưa hối lộ cho kẻ ăn hối lộ… đại loại vậy, chú hiểu không. Lúc đó thì chính kẻ tham nhũng sẽ tự tố cáo mình. Chính kẻ được hối lộ sẽ tố cáo người đưa hối lộ .. để được nhận tiền thưởng to hơn. Vừa được tiếng vừa được miếng. Nó mà đã tự tố cáo nó thì lúc ấy mới mong có đủ số liệu cụ thể được. Chú thấy kế của tôi thế nào?

Kao Sơn